The lamp hums.
Shadows fold inward.
Books lean quietly
against one another.
Snow shifts on the glass.
It melts,
then disappears.
The night does not notice.
Steps echo,
then fade.
A door stays half open.
Air moves through
without asking.
Time loosens its grip.
Words loosen too.
Nothing holds,
yet nothing falls.
A gaze crosses the room.
It touches,
without touch.
It says,
without saying.
The silence thickens.
The silence breathes.
The silence keeps.
It remains,
patient,
unnamed.
này những người mộng mơ, giấc mộng của bạn thế nào rồi? này những người mộng mơ, bạn sẽ trò chuyện với ai trong giấc mộng của mình?
mộng mơ là một tính từ vừa dễ thương lại vừa sang trọng.
hôm nọ có người đến hỏi: dạo này An còn dễ thương không?
vậy là,
mùa xuân đã đến. mùa xuân con én đưa thoi, người ta thấy thế nên nói thế. thật ra: việc của én là đưa thoi, còn mùa xuân có đến hay không, én không đặt vấn đề.

năm nay, em đã mong chờ mùa xuân. em đã rất mong chờ mùa xuân đến!
cách đây không lâu đọc lại note 2020 “còn tôi, bây giờ, chỉ mong cho mùa xuân què quặt này sớm qua đi”, nghĩ mãi: chuyện gì đã xảy ra với mình vào mùa xuân đó. à thì ra, năm đó bùng nổ dịch bệnh, đó là chuyện của nhân loại, không phải chuyện cá nhân.


em vẫn như ngày xưa. dù tuổi sinh học có là bao nhiêu, thì, em vẫn như ngày xưa: thông minh, xinh đẹp, đùa cợt, táo bạo và không bao giờ nông cạn, hời hợt.
như từ bao la, em sinh ra đời một kiếp nữa. anh nghĩ xem, kiếp này có còn giống ngày xưa?
24.02.2026
tranthuyan
p/s:
cấp 2, tôi là học sinh lớp chuyên văn, đồng thời nằm trong đội tuyển học sinh giỏi Toán của Quận (luyện thi quốc gia, giải máy tính Casio – tính toán nhanh, không phải Toán học phổ thông). thuận đều hai bên bán cầu não, cầm bút viết chữ được bằng hai tay.
trong một bài thi Văn quan trọng – thể loại văn miêu tả: miêu tả chiếc nón lá; tôi đã kể một câu chuyện – mà ở đó mình sắm vai một chàng thanh niên trẻ đến thăm Huế, rồi, gặp được một cô gái – “em ấy” đưa tôi dạo quanh thành cổ, ghé sang làng nghề nón lá – từ đây tôi dành 40% bài viết miêu tả các công đoạn làm nón … kết bài là sự lưu luyến của tôi dành cho cô gái – “cầm trên tay chiếc nón mang về Sài Gòn, tôi sẽ không bao giờ quên em”.
đương nhiên, truyện ngắn của tôi sai thể loại miêu tả mà đề bài đặt ra nên đáng điểm trung bình. nhưng cô giáo lúc đó – cũng có bút danh trên một diễn đàn là Thuỳ An; đã đem bài văn ra hội đồng chấm và cố gắng níu kéo để tôi đạt điểm 6 – sau đó gửi bài đến nhà xuất bản báo văn học (không nhớ nổi tên).
[cô giáo nói, với giọng văn này, may em là con gái, em là con trai thì con gái chết hết nhé. tôi nghĩ, vậy, với giọng văn này, tôi là con gái, thì con trai không mảy may gì sao. tôi chỉ nghĩ, tôi không đáp lời lại cô ở câu đó]
kết quả năm học đó, tôi giành giải thưởng học sinh giỏi Thành phố môn Địa Lý (tôi bỏ tất cả đội tuyển đã tham gia trước đó trong phút cuối)
ý nghĩa câu chuyện là thế này: tôi có một cái đầu tính toán siêu nhạy, tôi cũng có trái tim vô cùng ngọt ngào lãng mạn và bay bổng. và, tôi không chọn lý trí, cũng chẳng chọn trái tim, tôi đi theo trực giác. cái pattern này đã sớm biểu lộ rõ nét trong những ngày đầu đời. tôi thích những cuộc dạo chơi không tính toán như cái ngày thông báo cho các trưởng bộ môn biết em out đội tuyển danh giá để sang học Địa Lý đây. bạn hỏi tôi nghĩ gì, tôi chân thành đáp: chẳng nghĩ gì!
Leave a comment